Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013


Thơm Thảo...

Đêm trăng Thôn Vỹ năm xưa ấy
Sáng tỏ vai anh lấm bụi đường
Cầm tay anh bảo xa Thôn Vỹ
Anh nhớ màu trăng trong mắt em.

Anh đi năm tháng trăng vẫn thế
Có lúc nhạt nhòa lúc xanh trong
Vườn đào lá rụng run chân bước
Bến vắng gió buồn đẩy hoa trôi
Đêm nghe tiếng súng xa vọng lại
Lòng cháy theo từng hỏa châu rơi.

Anh về rủ hết bụi đường xa
Cầm chặt tay em mắt lệ nhòa
Em ơi !
“Nay ngày tàn cuộc chiến
Giữ lại riêng anh
Viên đạn cuối cùng
Bắn vào trí anh
Nơi nẩy sinh mầm ung độc
Bắn vào tim anh
Nơi ẩn nấp của hận thù".

Đêm đêm nhàu gối muôn trăn trở
Sáng sáng vào ra vạn xé giằng.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013



Vườn trăng

Lấp lánh mảnh trăng trên tàng lá
Ngàn hoa yên ắng ủ giấc nồng
Âm ấm hơi ai qua làn tóc
Đôi chân run rẩy bước vụng về.

 Góc vườn cỏ dại vươn hoa bưởi
 Quanh khóm lựu hồng dạ lan đưa
 Hải đường ngậm gió chờ ráng đỏ
 Tường vi e ấp đợi mai hồng.
                        
 Hương hoa quyện trong làng gió đêm
 Hơi thở ai làm tóc mây mềm  
 Nồng ấm lòng ai truyền tay lạnh
 Sương giá đêm nay chẳng thấy về.     

  Khe khẻ lá rơi trên vai áo
  Lại ngỡ tay ai chạm trăng vàng
  Gió thu không nỡ lay trăng sáng
  Trăng sáng lại mơ gió thu lay.

  Bước đi từng bước mơ từng bước
  Mơ thật, thật mơ với trăng lòng
  Tiếng dế đêm thâu mơ cùng bóng
  Trăng xuống bờ sông, vội lui về.



Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013


Đợi Chờ
                 Nhớ chị Uy
Tình nào anh đã cho em
Ngày xuân mòn mỏi con trăng đợi chờ?
Đầu sông nước cạn đá trơ
Cuối sông triều nổi cuốn thuyền em trôi.

Tình nào anh đã cho em
Thời gian ủ bóng thân gầy cành mai?
Mắt sâu hằn dấu chim bay
Cổ cao in ngấn tháng ngày nổi trôi.

Thời gian anh dành cho em
Màu trăng, màu khói, sương mù bến sông?
Bến sông trơ ngọn sầu đông
Bến sông thuyền trống chòng chành nắng mưa.





Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013


Nhớ mẹ
Hôm nay gió lạnh mây mù
Lòng con bỗng thấy muôn vàn xốn xao
Mới hôm nao mới hôm nao
Mẹ ngồi chải tóc cho con bên thềm
Gió thu têm lá trầu mềm
Con đi một bước xa rời vườn mơ
Bây giờ lá đổ mẹ nằm
Thiên Thai núi đó nỗi lòng con đâu?
Nỗi lòng con nỗi lòng con....
Mẹ ơi đứt ruột chiều chiều ngõ sau.
                                Huế 22 tháng 2 Kỷ mão




Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013


Trăng nhớ chị

Ai soi đèn trên sông đêm nay
Mạng thuyền con nước chao vầng sáng
Nhạc sáo ai ngân giữa trăng mờ
Chị ơi! trăng nước vui ngày hội ?

Gió lách qua khóm lá mưng khô
Nghe tiếng hoa rơi rụng giữa dòng
Đâu trong sóng nước câu than trách?
Ai làm vỡ tan tách ngọc rồi?

Trăng trên sông hay đèn trên sông?
Ba mươi tháng chạp đâu trăng nhĩ
Đèn ló của ai đang sang sông
Em nghe chị bảo: vui em nhé…

Chị đã ra đi theo ngọn đèn
Mỗi lần trăng sáng nhớ đèn đêm
Sông Hương cồn Hến trăng chờ bến
Chị đã phiêu bồng ở nơi mô.

Cầu trời cho có lại một ngày
Trăng nước dòng Hương mở hội chay
Chị ơi đừng bảo:
“Trông thấy heo may ấy chị về.

Bây chừ gió đã gọi heo may
Chị ở nơi nào, mẹ nơi nao?
Riêng em đêm mộng về vườn cũ
Ngõ rẽ tơ hồng ngăn lối em.
                                   Tháng chạp - 1987

Bảo Thoa


Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Bay qua những mái nhà

Đêm qua mơ thấy bay qua những mái nhà
Cùng muôn vì sao lấp lánh
Trần gian nhìn từ xa thật tuyệt!
Cổng Thiên đường dù có mời chào
Chẳng dại gì vào viếng thăm
Trần gian này lắm ải nhiều truông
Nhưng cũng đủ vui buồn cho người đời gặm nhấm.

Bay qua những mái nhà mơ niềm vui êm ấm
Mơ những bàn tay siết bàn tay
Mơ thấy trẻ thơ ôm bầu vú mẹ
Mơ thấy những cụ già chống gậy đi trong công viên.

Chỉ thấy lụa là lấp lánh đầy sân khấu...
Ai biết được gì sau những vần sáng lung linh?

Bay qua những mái nhà
Thấy những bàn tay chém những bàn tay
Thấy những kẻ vét tông, com lê sáng bóng
Súng lục nhét sau lưng ngồi nói chuyện làm ăn
Thấy những người bỏ làng chạy trốn
Bởi những kẻ lùa chó săn đuổi linh hồn
Giành đất đai xây sân golf và cung điện
Ai biết được gì sau lộng lẫy vàng son?

Bay qua những mái nhà
Thấy môi hôn, thấy miệng hùm beo cấu xé
Đóa hoa hồng vừa được hôn hôm trước
Hôm sau đã thành miếng mồi cho thú dữ cắn xé tranh giành
Máu chảy không bởi gai hoa hồng mà bời hàm răng dã thú.

Bay qua mái nhà gõ từng tiếng mõ
Kêu bầy chim về hát khúc an hòa
Máu chảy từ gai hoa hồng ôi tinh khiết biết bao!
Mong răng dã thú thành gai hoa hồng thắm.
Gai hoa hồng và những hàm răng?
Bảo Thoa


Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2013

phai dáng xưa


                             
Phai dáng Xưa


Khi tôi về bên rào chè tàu xanh
Vương những sợi tơ hồng nho nhỏ
Mơ dáng ai bên thềm nhà vắng
Hàng lựu thưa che khuất nửa vầng trăng.

Tôi đứng lặng sau bình phong hoa lài trắng
Nhìn dáng hoa phai úa đã bao ngày
Mưa rơi rơi soi dấu xưa yêu dấu
Soi trong tôi một nỗi nhớ bầm lòng.

Phai dáng xưa, phai dáng xưa ngày cũ
Phai đâu rồi ánh mắt ẩn màu trăng?
Nỗi nhọc nhằn làm hư hảo tiếng cười
Giọng nói chừ nghe ra như tiếng thán.

Tìm ở đâu giọng êm câu thưa dạ?
Tìm ở đâu mắt sâu lặng đợi chờ?
Trắng con đường trắng cả giấc mơ
Dòng sông trắng màu sương Lam mờ ảo.

Phai dáng xưa,
qua cầu gió chiều mơn tà áo
Phai dáng xưa,
guốc mộc trò chuyện với những con đường
Phai dáng xưa,
tóc thề sau vành nón
Phai dáng xưa,
mắt huyền ướt bờ mi.

Tôi đi tìm tôi hay tìm ai tôi ngơ ngẫn
Đường về thôn cũ ngỡ đã quên rồi
Không biết vì quên hay thôn xưa đã mất
Gốc mai vàng ngày trước còn trổ hoa?

                                                    Bảo Thoa



Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

Giếng và cát

Xa lắm rồi, ôi! mãi xa lắm rồi!
Thuở trăng soi giếng khơi dòng nước trong
Múc trăng thanh tắm mát đã bao lần
Nay sa mạc lạc đà còng lưng bước…

Trong cồn cát người đàn bà nhẫn nhục
Đào cát lên tìm lại giếng nước xưa
Mong một vài hạt liếm môi đỡ khát
Chỉ thấy mặn môi, nước mắt mình.

Ở nơi này chỉ ở nơi này thôi
Cát bỏng rát đôi chân rồi vẫn bước
Sâu ngàn muôn vạn thước cũng vẫn đào
Ở nơi này chỉ ở nơi này thôi.

Đào cát bỏng mong tìm nguồn nước mát
Một ngày nào thấy cát bỏng ấm chân
Và bên tai nghe được tiếng thì thầm
Hạt nước mát nằm sâu trong nỗi nhức.

Tôi hỡi, bấy lâu giếng đã cạn dần
Trăng cũng mờ theo cát bụi trời mây
Chỉ còn đôi tay gầy đào bới cát
Mong một ngày trọn vẹn mọi niềm vui.



















Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Buổi chiều thôn xưa

Nước mắt rơi sương mờ lối cũ
Đâu bóng cây vương tóc rối màu mây?
Tiếng hát ai thôn xưa đầy gió nắng
Sao hồn tôi tê lạnh ngày trở về.

Nơi xóm nhỏ đèn vàng xanh nhấp nháy
Tiếng bập bùng chau mặt nước trời thu
Hoa bắp không lay, gió ép ngọn cờ
Hoa bắp còn non sao hoa bắp rũ
Mận chưa già sao rủn cuốn rời cành.

Mắt em không trong màu trời ngày cũ
Áo mẹ  rách sờn, ngực mẹ lạnh tanh
Nơi bàn thờ cây hương không cháy hết
Ngưng lưng chừng, hương khói lặng màu thinh

Vườn sau nhà con chim vừa đổi tiếng
Bởi gió chiều từ sông không còn nữa
Bởi ráng chiều nung lên màu đỏ thâm
Vàng mơ xưa? bờ tường loang vết đạn

Ôi! dây trầu ai bứt dứt
Lòng đau!



Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013


Chuyện của Gió
                    gửi  Lâm Phong

Em hỏi anh ngày về
nơi cuối sông em đợi
có con thuyền
chao sóng gọi Bắc Nam
có sáo giăng sông đêm trở lạnh
ai đem chăn em đắp buổi mây vần?

Em hỏi anh ngày về
gió rừng, gió rừng bảo
chiến tranh rồi chiến tranh
làm sao mà biết được
chốn  nào, chốn nào
em anh sống yên vui?

Sóng giang Nam mơ hòa sóng giang Bắc?
mơ một dòng
trong suốt
có dáng hình em
bao đêm anh
về bến đậu
bếp lửa hồng
đọi canh rau.

Ngày về
mẹ thôi ngồi tựa cửa
bé thơ bi  bô cười
trong vườn
trăng sáng
tinh khôi
một đóa
quỳnh .

                   *     *
                       *
Anh
về
nằm
bên bờ Đập Đá
thân cháy
đen
tay chân
trói
cặp kè
buổi trưa hè
đỏ lửa
ôi mắt mờ sương!
buốt lạnh lưng
dụi mắt
nhìn thật kỹ
có phải khói lửa ngày hè
làm mắt mờ trông?

Thôi đã mất rồi
thôi đã đi rồi
người đem chăn đắp sóng!


Chinh chiến ra đi
ai có hẹn ngày về
gió rừng, gió rừng hỡi
phiêu bồng nơi chốn nào
khi xác thân cong cháy?

buốt lòng
gió rừng
hỡi!
cháy lòng
gió rừng
ơi!
                     1972


Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013


Rừng

Rừng ở trong tôi hay tôi đi trong rừng?
không còn biết lối ra
gió reo vi vu 
phong lan đong đưa ngọn đâu rồi?
chỉ thấy một mảng sáng chói lóa thay màu xanh
mảng sáng làm lu mờ thị giác!

Rừng tôi mơ ngày nhỏ
nơi ẩn náu cùng mây thu...
rừng đầu nguồn anh gởi cho em theo dòng từng ngọn lá
em nhặt cuối sông
chiếc lá chuyển màu vàng nâu
chữ nhớ chữ thương còn in rõ.

Rừng ơi bây giờ còn mây trắng?
rừng còn lá  hay chỉ có trơ cành?
mảnh linh hồn xưa co cụm lại
lá xanh bị cháy có đau lòng?

Rừng đã mọc lại trong tôi
những gốc chông đầu nhọn hoắc
như muôn ngàn mũi kim
găm lòng tôi đau nhói
ôi rừng đầy gốc chông khô!

Hôm nay đi giữa những con đường 
không cây cối
chỉ có
cột điện ngã xiu,
dây giăng chằng chịt
tường nhà gach đỏ, đường bê tông
gốc hoa vàng ngày trước 
ai chặt mất gốc rồi.

Tôi mơ về khu rừng cổ tích
có lá vàng rơi xào xạc
có bước nai ngơ ngác
chỉ thấy từng đàn em nhỏ
lượm rác cùng đàn bò nhai túi ni lông 
một mái phên che giữa hai nấm mộ
chỗ ở của những người phụ nữ nông thôn lên thành phố
làm gái điếm già
đất mất rồi vì lâu đài, sân golf
Rừng trơ, đất nứt
Rừng, rừng ơi!

Bảo Thoa



Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013



Tháng Tư gợi nhớ

Tháng Tư
sen nở
gợi nhớ nhiều điều
hồng hoa
xanh lá
vàng nhụy xao lòng

Tháng Tư
cháy bỏng
mưa rơi trong nắng
nắng chiếu trong mưa
trên cầu người đi
dưới cầu nước chảy
sen nở quanh hồ
lòng người ngơ ngẩn.

Tháng Tư
bên đường
người đàn bà ngồi khóc
lạc đứa con đâu rồi?
hai vòng tay níu chặc
chiếc nón rách trên đầu.

Tháng Tư
xe tăng
vào phố
một bàn tay vẩy
hai bàn tay buông
một người cười
mươi người khóc
xác trẻ bên cầu
tay còn ôm búp bê bé nhỏ
dưới cầu
có người
ôm nhau
nức nở
vui mừng.

Cha đi tìm mẹ
bà đi tìm ông
giữa phố chợ đông
người cười người khóc
chỉ thấy
vỏ đạn và hoa phượng rơi.


Tháng Tư
thống nhất
Nam Bắc một nhà
miệng nói sẻ chia
lòng thì ái ngại
cảnh giác nhìn nhau
nghi ngờ.

Tháng Tư
cậu về thăm cháu
vui mừng cháu hỏi
ông tướng nhà mình
sao mà oai thế
nói chuyện mi tau
nhìn trước, ngó sau
cậu lớn giọng hỏi
nhà cô to thế?
cha sắp làm gì?

Cậu sợ nhà to
cậu sợ liên lụy
thằng cháu đại úy
cậu ra về gấp gáp
không kịp một bữa cơm
không bao giờ quay lại.
Mẹ buồn rầu não ruột
nhớ anh hai mươi năm
gặp lại vài giây phút
nhìn em đầy ái ngại
chức vị to sợ nhờ
nhà em to sợ liên lụy
tôi thầm bảo mẹ ơi
có mấy ai chia sẻ?


Tháng Tư
anh về
da xanh như tàu lá chuối
sốt rét rừng
làm mắt anh mờ
làm tai anh ù
làm trí anh mơ
thế nhưng
anh không quên
người
cưu mang mình
lúc hoạn nạn
anh bỏ ngang công việc
vì chẳng hứng thú gì
về nuôi mẹ già
lâm bệnh
rồi quên đi
một
tháng Tư
mà mình từng
mong ngóng.

Tháng Tư
trở lại trường
gặp mấy đứa bạn
mới hôm qua
còn chen chân với mình
xuống tàu di tản
nay đã mũ cối dép râu
vai mang súng trường
hăm hở đi lui đi tới
không có chuyện gì
để nói
nó bảo:
"mình phải
siêng tập thể dục...

Buổi sáng
nó đạp xe qua nhà mình
không phải để hỏi thăm
đêm qua em mơ gì ?
mà  
chực xem mình 
có tập thể dục 
như
nội qui của  trường


Buổi chiều
nó đạp xe qua nhà mình
không phải để ngắm mình
ngồi hong tóc dưới giàn hoa tím
chực xem mình
có chuẩn bị vượt biên
như
bao đứa bạn khác.

Mới hôm qua nó bảo:
em mặc áo lụa mát cả hồn anh!
hôm nay nó bảo:
quần đen áo bà ba sao em không mặc?

Có thể nó không sai
có thể nó thật lòng
nhưng lòng tôi cháy bỏng
cả ngàn độ...

Đoàn tụ, chia ly
hội ngộ, tan tác
trên giàn
Mẹ than
bầu bí quấn chặt nhau
Đau quá!
                       
Bảo Thoa



















Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013


Hoan hỷ

Cơn gió chiều
dài cánh tay
ôm thêm bao mùa thu nữa
có ngọn gió nào không mát
không rát lòng?
yêu đời nhau đến thế!
ghét,
tâm can nỗi bất hạnh dày vò.

Cơn gió đêm
lạnh bàn chân
đi thêm bao mùa đông nữa
có đông nào không rét,
than hồng đâu?
yêu đời nhau đến thế!
đau,
bầm lòng chờ đón những ngày vui.

Lòng rách tơi từng mảng
miệng vẫn nói cười
cười thật,
chứ không hề giả dối
vui thật,
chứ không hề làm mặt
bởi
cắt lòng
chờ đón nụ cười thơm.

Bảo Thoa


Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013



Đất dữ
Nhớ bạn Vũ Lan Hương.

Thoát chiến tranh, nhà đói nghèo, phận mọn
Mẹ theo cha cõng con lên núi mưu sinh
Đất dữ, muỗi mòng cơn sốt rét
Nước độc, vắt đĩa bám lưng trôn
Con sáu đứa bốn thằng, hai bé gái
Cả tám người với rựa cùn, cuốc gãy phá sỏi đá tìm hạt cơm.

Đất vùng sâu, đất dữ chẳng ai bén đến
Một mình mình ca hát với rừng núi hoang vu
Năm năm qua đất vở được đôi sào
Trồng cơn (1) sắn, lôn (2)  dây khoai đỡ đói
Thằng anh cả muỗi chôm (3) chết chôn ngoài bờ suối
Thăng thứ hai rắn hổ mang sơi tái (4) giữa rừng già
Thằng thứ ba ngã hố sâu chừ ngồi một chỗ
Cả nhà giờ trông cậy một trai hai gái nhỏ bỏ học tự hồi nào
Mẹ ăn sắn khoai, da bủng beo, ngày chỉ ngồi nhặt lá
Cha còng lưng gánh nước suối xa gập ghềnh.

Hai mười năm qua, lạy trời khai được hai ha đất
Bây giờ thời mở của, trồng ha điều, xây được cái mộ cho hai thằng con
Rồi không rõ vì răng (5) người người, ngày ngày, chạy về mua đất
Nghe đâu rằng đây sẽ xây phố chợ lẫn sân golf
Dạ mừng thầm nếu bán đi một nửa
Có tiền chữa bại cho thằng ba
Cho con sáu học thêm đôi ba chữ
Mẹ với cha ngồi tính chuyện lâu dài
Mẹ chần chừ rồi bảo:
Không bán được
Đây là chỗ thằng cả thằng hai nằm xuống
Phải giữ cho hồn nó có chỗ vào ra
Giá của đất là hai mạng người thân quý
Bao nhiêu cũng không thể đổi bù.

Thế rồi
Một hôm
Xã kêu lên ký vào biên bản:
Đất của nước nhà khi cần phải sung công
Đền bù hai mạng người bằng mấy chục gốc sắn,
                         mấy vồng khoai, mấy bụi chuối sau nhà.

Hơn hai mười năm cày sâu cuốc bẩm
Mồ hôi, nước mắt lẫn máu xương
Bây chừ ngồi nhìn đất, cỏ lên cao lấp mộ
Bước chân vào chẳng được
Đất bỏ hoang nằm chờ ông chủ sân golf
Chủ cũ đói nghèo vẫn thiếu hạt cơm
Cha than thân trách nước:
“Bóng chúng” nặng quá
“Bóng chúng đè lên số phận từng người”(6)
Bóng cây Kờ nia không còn che lưng mẹ
Nắng rát bỏng ngực em chẳng giữ được chữ nào
Con chim phí không còn nhớ rừng, bay đi mãi mãi.

Muốn thắp nén nhang cho con chờ ngày ông chủ golf mở cửa
Xin đem xác con vào rừng người bảo: “mày tính chuyện gì”
--- Cứ để chúng nằm yên đấy
Chờ ngày chính phủ đền bù!
...
Đến lúc đó liệu già này còn sức?
Bốn đứa còn lại
Một đứa què bại liệt
Một đứa sốt rét rừng da bủng màu tro
Hai mụn con gái ngày ngày gánh rau ra chợ
Quá đôi mươi xác xơ như cây chuối sau trận bảo lửa năm nào
Ôi đau thương chất chồng nơi đất khổ.

Một lời nguyền cho vùng đất dữ:
Hai con linh thiêng xé tan bóng chúng để trời trong.

Than ôi!
Cháy trang sách cơn bảo lửa chuyên hồng
Lạnh mặt người cơn gió dữ chính chuyên?
                                                             2001
                                                             Bảo Thoa
(1) Cơn : Tiếng địa phương có nghĩa là cây
(2) Lôn : Tiếng địa phương có nghĩa là trồng
(3) Chôm: chôm chỉa: cướp mất
(4) Sơi tái : Ăn tươi
(5) Vì răng: vì sao
(6)Thơ Trần Dần
                                                              


Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013



Mõ đêm
Tiếng mõ đều đều gõ nhịp đêm
Trần ai từng tiếng khiến lòng mềm
Sương lạnh vườn khuya mẹ ngồi tụng
Tinh mơ bến vắng chị lên thuyền
Em thơ nhỏ dại căn nhà đổ
Mẹ già lặn lội chợ chiều tan
Chiến tranh đi qua hoa cỏ nát
Máu nhuộm trần gian lệ ứa tràn.
                       
                                    Bảo Thoa

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013


Dịch Hạch


Chiếc mũi, vành tai, ngón tay
đen  chờ  ngày rụng
H’Băm, Y' Bloc, Thị  Hóa, Văn Lang
ngoài kia đêm tối, đèn vàng
cơn đau soi xỉa, kêu rên xé lòng.

Tôi đứng giữa màu đen cơn dịch
không rõ lũ chuột nào quanh quẩn đâu đây?
chuột buôn làng?
chuột trong thành phố?
cơn đại dịch hoành hành
phá nát tâm can.

Màu đen tráng em thơ
màu đen ống quần tả tơi của mẹ
màu đen cổ áo cha bao ngày không giặt
màu đen con gà úp bụng chia sẻ cơn sốt mê man
màu đen của chiếu chăn
màu đen của bóng nắng
bức tường vôi màu trắng cũng hóa đen.

Trên phiến máu một màu hồng rực rỡ
lũ vi trùng lúc nhúc đua chen
thảm hoa hồng trên mặt kiến trong
màu hồng đau hại
mau hồng tóc tang
ai có biết buôn làng, thành phố
cơn dịch đen thời Trung Cổ hiện nguyên hình.

Mùi nước tiểu hôi khai
chiếc địu mẹ nựng con tươm nát
bắp chân người phụ nữ đầy vết sẹo
đĩa hút máu bao ngày
những đứa trẻ
mũi, tai chỉ còn lỗ đen ngòm hoại tử.

Dịch đen,
tôi như bơi trong vũng đen kinh lạch
ôi kinh hoàng ai có ở mới hay
bé thơ ơi!
sao phải chịu tháng ngày
đau quằn quại vì lũ chuột hoang mang mầm bệnh.
                        (Nhớ về Buôn Mê Thuột trong cơn dịch chuột 1979)
                                                                            Bảo Thoa



Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013



Nhớ chị

Một chị sang ngang đứt nửa đường
Một chị lên ngàn gió bạt trôi
Em ngồi bến vắng trông hoa rụng
Thầm đếm một hai bông hoa rơi.

Hoa mưng đỏ thắm trôi hờ hửng
Mây trắng chìm sâu dòng nước trong
Một con chim nhỏ dường mỏi cánh
Lạc lỏng bơ vơ giữa ráng chiều

Một chị sang sông hát ru tình
‘‘Anh đi chiến dịch anh còn nhớ
Đôi mắt u buồn chiều tiễn đưa”

Một chị lên non hát quân hành
“Ra đi ra đi báo thù sông núi
Ra đi ra đi thà chết không lui’’

Mẹ ngồi đọc kinh chiều sương lạnh
Buồn thương vây bủa mộng vườn xanh
Nghe chừng hơi buốt quanh nhà vắng
Em thơ hỏi chị hai, chị ba đâu?

Giờ đây:

Một chị trời Tây băng tuyết rơi
Bơ vơ đơn lẻ mỗi Xuân về
Một chị nương mình theo gió núi
Cô đơn hồn lạnh mỗi Đông sang.

Có bao giờ, có kiếp nào chăng?
Chị em lại nương tụ vườn đào
Chị hái cho em đôi quả  ngọt
Em dành cho chị trái chay thơm.

Chiến tranh đi qua, hoa cỏ nát
Máu đổ lệ rơi đến bao giờ?
Hố sâu ngăn cách đôi đường ấy!
Em biết làm gì hai chị ơi!
                                        Bảo Thoa



Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013



Chị ơi có những ngày như thế.
                         (viết khi chị Hai đi xa, chị Ba đi lấy chồng)
Ngày đó
chị tôi
em tôi
trên chiếc
sập gụ
cẩn xa cừ
chiếc tủ chè
che khuất
tầm nhìn
của
mẹ
năm mái đầu
mười bàn tay
cùng
trò chuyện
cùng
ước mơ.

Ngoài
song cửa
tiếng chim hót
ban mai
giọt sương sa
chiều tối
nắng cháy đỏ
ngọn cau
sương giăng mờ
khóm lựu.

Hạ về
đàn ong bướm say hoa
bụi lài bông trắng muốt
bụi lựu  nở đỏ hoe.

Thu sang
lũ chuồng chuồng nhớ nắng
vàng mướp ngọt đưa hương
trái hồng treo lủng lẳng.

Đông đến
cây sầu đông đón gió
cành chơ vơ tím hoa
rột rột về làm tổ
tím cả một bờ sông.

Xuân tới
chị em khoe áo lụa
tóc dài đùa trong gió
bên rào chè tàu xanh
dây tơ hồng vương vấn
đóa đại cúc tỏa hương
làm ngẩn ngơ mây nắng
để ai đó làm thơ.
                     
                      *      *
                          *
Ngày đó
chị tôi
em tôi
thức giấc ban mai
trong cái se lạnh
mùa thu xứ Huế
lười biếng quấn mình
trong chăn
chân quàng chân
tay níu tay
ru mình
trong tiếng mõ
tiếng kinh cầu
của mẹ:
            “Đệ tử chúng con từ vô thủy
             Gây bao tội ác bởi lầm mê
             Đắm trong sanh tử đã bao lần
                    ….”
Bóng cha mờ dần theo dáng mẹ cầu kinh
bóng cha mờ dần trong ký ức của chị em mình
chị nhắc đến cha với một lời trăn trối
bức tranh hành quân cha vẽ
có phải vì thế mà chị ra đi?
lời ca Nam Ai, Nam Bình cha hát
có phải vì thế mà chị sang ngang?
âm vang lời cha hát khi cõng em trên vai
                     “Mờ trong bóng chiều
                       Một đoàn quân thấp thoàng 
                       Núi cây rừng
                       Lắng tiếng nghe hình bóng
                       …:”
một đời cha hối tiếc?
                          *     *
                             *

Hai chị vội đi xa
Bỏ ba em ở lại nhà
mẹ sớm hôm đò chợ
thân chẳng quản nắng mưa
mỗi chiều em chờ mẹ
nơi con đập bến đò
lòng rối đau khôn xiết
Chị ơi! Mẹ ơi!

Rồi từ đó
vườn rau không xanh nữa
vườn đào chẳng trổ hoa
tiếng súng và tiếng bom
cùng hỏa châu rơi đỏ
phía bầu trời Vân Dương.
đêm đêm nghe đại bác
bắn về
sáng dậy nghe tin ai đó
ra đi.

Mẹ vẫn mãi cầu kinh
mỗi sáng rồi mỗi chiều
em thơ vẫn đến trường
tung tăng cùng áo trắng
hồn em sao lặng đắng!

Sáng sáng ở giảng đường
cuối đầu bên tập chép
tiếng thầy giảng mau mau
xa xa vang đạn pháo
các chàng trai thờ thẩn
giấy gọi lính đang chờ
anh vùi đầu thư viện
lớp học vắng dần đi
người bỏ ngang vào lính
người trốn biệt phương nào.

Một ngày
một buổi chiều
thực tập
học mổ
trên thân xác
người lính
vô danh
chết
ngoài chiến trường
đạn bắn xuyên
đầu óc
có người bảo
đây là xác VC.

Người nằm đó
trên
bục gỗ
mắt nhắm
miệng như nở nụ cười
hàng mày như đanh lại
căn phòng
nồng nặc
mùi phọt môn
cùng mùi nhang
ai mới cắm trên cánh cửa sổ cao.

Đây là
cơ tam đầu
kia là
mõm bám cụt
từng mạch máu
khô teo
từng mảng da
trầy trụa
tôi nghe nhói
trong hồn
nỗi thương cha
nhớ mẹ
niềm ái ngại
người yêu
nén hương
ngày lễ
Maccabé
có làm hồn anh
siêu thoát
có làm hồn anh
biết đường về
ngôi nhà
nơi có mẹ cha
trông ngóng
từng đêm rồi từng đêm
con đường
nơi có người yêu
đứng đợi
mắt buồn vây mắt buồn

Tôi xẻ nát
thân người lính vô danh
bằng những chiếc pince chiếc kéo
để biết
từng đường máu
chảy
để rõ
từng sợi thần kinh
đau
rồi
cười cợt
giỡn đùa
bên  xác người
chết trận
chợt
nhận ra
mình
thất học
hối hận
cúi đầu niệm
Nam Mô…
không biết
Phật ở mô?
không biết
Chúa nơi nào
còn bao người
phải chết
thân không còn
vẹn nguyên.
                       *     *
                           *

Tôi lặng lẽ …
đợi mong
một mai
im tiếng súng
khi
ngoài đường
không còn
lính
viễn chinh
không  còn
màu
rằn ri đen đỏ
không còn
mũ sắt  US ngồi trên xe GMC
rồ máy
nghêng ngang
nhai kẹo
segum
vứt lon bia
bã kẹo
xuống nón lá
học trò
trong chiều
tan học về
dưới nắng vàng con đập
tôi yêu.

Cho tôi được thả hồn
qua bên kia bờ nước
có hoa bắp trắng lay
có thiêm lan hồng tím
có chiếc đò neo bến
chờ ai !

khi đó
vườn đào nhà tôi
hoa lại trổ
chim lui về
làm tổ
bên bụi mía
bờ lau
nắng
dù đỏ
hay vàng
xin
nỗi đau vùi xếp
cho
yêu thương
đượm lại
ngọt ngào
nơi buồng cau
miên man
trong hương bưởi.
              *    *
                 *
Trong sân trường
ngày ấy
trên bậu cửa
giảng đường
lũ chim sẻ
xếp hàng
ngồi nghe
người lính vô danh kể chuyện
chuyện những ngày chiến chinh
chuyện bên này bên kia
chuyện của tớ của cậu
chuyện của bạn của mình
vá lại những nỗi đau
xua tan bao thù hận
để chỉ có anh em
để chỉ nghe lời hát
ấm như nắng thu trưa
ngọt như nhãn nội thành
cay như vị ớt mọi
đắng như viên bồ hòn
tất cả đều
chịu được
khi
ngưng tiếng đạn bom
khi thôi
dòng máu đổ.
                      
                       *     *
                          *
Rồi
một ngày
tôi xin
hiện thân
làm
con chim nhỏ
hót
bên bờ
đại dương
tôi xin
hót mãi
những bài tình ca
mẹ ru con ngủ
"con ơi hãy ngủ
hãy ngủ đi con
để mẹ đi gánh nước non cho đời"
tôi xin
hiện thân
làm
tia nắng mới
sưởi ấm
những đóa hồng
nhỏ
cóng lạnh
bởi sương đêm.
                     
                         Bảo Thoa 1972