Dịch Hạch
Chiếc mũi, vành tai, ngón tay
đen chờ ngày rụng
H’Băm, Y' Bloc,
Thị Hóa, Văn Lang
ngoài kia đêm
tối, đèn vàng
cơn đau soi xỉa,
kêu rên xé lòng.
Tôi đứng giữa màu đen cơn dịch
không rõ lũ chuột nào quanh quẩn đâu đây?
chuột buôn làng?
chuột trong thành phố?
cơn đại dịch hoành hành
phá nát tâm can.
Màu đen tráng em thơ
màu đen ống quần tả tơi của mẹ
màu đen cổ áo cha bao ngày không giặt
màu đen con gà úp bụng chia sẻ cơn sốt mê man
màu đen của chiếu chăn
màu đen của bóng nắng
bức tường vôi màu trắng cũng hóa đen.
Trên phiến máu một màu hồng rực rỡ
lũ vi trùng lúc nhúc đua chen
thảm hoa hồng trên mặt kiến trong
màu hồng đau hại
mau hồng tóc tang
ai có biết buôn làng, thành phố
cơn dịch đen thời Trung Cổ hiện nguyên hình.
Mùi nước tiểu hôi khai
chiếc địu mẹ nựng con tươm nát
bắp chân người phụ nữ đầy vết sẹo
đĩa hút máu bao ngày
những đứa trẻ
mũi, tai chỉ còn lỗ đen ngòm hoại tử.
Dịch đen,
tôi như bơi trong vũng đen kinh lạch
ôi kinh hoàng ai có ở mới hay
bé thơ ơi!
sao phải chịu tháng ngày
đau quằn quại vì lũ chuột hoang mang mầm bệnh.
(Nhớ về Buôn Mê Thuột trong cơn dịch chuột 1979)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét