Nhớ chị
Một chị sang ngang đứt nửa đường
Một chị lên ngàn gió bạt trôi
Em ngồi bến vắng trông hoa rụng
Thầm đếm một hai bông hoa rơi.
Hoa mưng đỏ thắm trôi hờ hửng
Mây trắng chìm sâu dòng nước trong
Một con chim nhỏ dường mỏi cánh
Lạc lỏng bơ vơ giữa ráng chiều
Một chị sang sông hát ru tình
‘‘Anh đi chiến dịch anh còn nhớ
Đôi mắt u buồn chiều tiễn đưa”
…
Một chị lên non hát quân hành
“Ra đi ra đi báo thù sông núi
Ra đi ra đi thà chết không lui’’
…
Mẹ ngồi đọc kinh
chiều sương lạnh
Buồn thương vây
bủa mộng vườn xanh
Nghe chừng hơi
buốt quanh nhà vắng
Em thơ hỏi chị
hai, chị ba đâu?
Giờ đây:
Một chị trời Tây
băng tuyết rơi
Bơ vơ đơn lẻ mỗi
Xuân về
Một chị nương
mình theo gió núi
Cô đơn hồn lạnh
mỗi Đông sang.
Có bao giờ, có
kiếp nào chăng?
Chị em lại nương
tụ vườn đào
Chị hái cho em
đôi quả ngọt
Em dành cho chị trái chay thơm.
Chiến tranh đi
qua, hoa cỏ nát
Máu đổ lệ rơi đến
bao giờ?
Hố sâu ngăn cách
đôi đường ấy!
Em biết làm gì
hai chị ơi!
Bảo Thoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét