Chuyện của Gió
gửi Lâm Phong
Em hỏi anh ngày về
nơi cuối sông em đợi
có con thuyền
chao sóng gọi Bắc Nam
có sáo giăng sông đêm trở lạnh
ai đem chăn em đắp buổi mây vần?
Em hỏi anh ngày về
gió rừng, gió rừng bảo
chiến tranh rồi chiến tranh
làm sao mà biết được
chốn nào, chốn nào
em anh sống yên vui?
Sóng giang Nam
mơ hòa sóng giang Bắc?
mơ một dòng
trong suốt
có dáng hình em
bao đêm anh
mơ
về bến đậu
mơ
bếp lửa hồng
mơ
đọi canh rau.
Ngày về
mẹ thôi ngồi tựa cửa
bé thơ bi bô cười
trong vườn
trăng sáng
tinh khôi
một đóa
quỳnh .
* *
*
Anh
về
nằm
bên bờ Đập Đá
thân cháy
đen
tay chân
trói
cặp kè
buổi trưa hè
đỏ lửa
ôi mắt mờ sương!
buốt lạnh lưng
dụi mắt
nhìn thật kỹ
có phải khói lửa ngày hè
làm mắt mờ trông?
Thôi đã mất rồi
thôi đã đi rồi
người đem chăn đắp sóng!
Chinh chiến ra đi
ai có hẹn ngày về
gió rừng, gió rừng hỡi
phiêu bồng nơi chốn nào
khi xác thân cong cháy?
buốt lòng
gió rừng
hỡi!
cháy lòng
gió rừng
ơi!
1972
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét