Ơi!
Con gà gáy đâu xa
Con cu gù đâu đó
Chuồn chuồn lượn bờ ao
Áo anh rách bao năm
Em không sao vá hết
Đêm nghe anh thở dài
Ngày thấy anh quay quắt
Sốt rét rừng làm anh ngủ gật
Viết đôi ba dòng, chôn chặt nỗi đau.
Nói tới nói lui với đôi người bạn
Có kẻ thật lòng có kẻ
loanh quanh
Hỏi bởi đâu làm “chúng sinh” tan tác
Trả lời bằng giọng cười nghẹn ấy thôi.
Mai cháu lớn tìm đâu ra sự
thật?
Bởi cha ông bị khóa miệng rồi
Cứ viết đi dù không nơi đăng tải
Tre xanh còn để đến ngàn sau.
Có người bảo viết làm gì cho mệt
Cõi nhân sinh đếm được bao ngày?
Thôi thì một túi thơ bầu rượu
Cho qua ngày đoạn tháng: vui thôi mà.
Tháng và ngày trong từng hơi thở
Viết được đôi dòng là thở bấy nhiêu hơi
Cất trong tủ có ngày người tìm đọc
Sự thật muôn đời ai cũng muốn tìm thôi.
Hãy viết đi dù bút có toe cùn
Cắn nó lại mài thêm cho sắc bén.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét