Buổi chiều thôn xưa
Nước mắt rơi sương mờ lối cũ
Đâu bóng cây vương tóc rối màu mây?
Tiếng hát ai thôn xưa đầy gió nắng
Sao hồn tôi tê lạnh ngày trở về.
Nơi xóm nhỏ đèn vàng xanh nhấp nháy
Tiếng bập bùng chau mặt nước trời thu
Hoa bắp không lay, gió ép ngọn cờ
Hoa bắp còn non sao hoa bắp rũ
Mận chưa già sao rủn cuốn rời cành.
Mắt em không trong màu trời ngày cũ
Áo mẹ rách sờn, ngực
mẹ lạnh tanh
Nơi bàn thờ cây hương không cháy hết
Ngưng lưng chừng, hương khói lặng màu thinh
Vườn sau nhà con chim vừa đổi tiếng
Bởi gió chiều từ sông không còn nữa
Bởi ráng chiều nung lên màu đỏ thâm
Vàng mơ xưa? bờ tường loang vết đạn
Ôi! dây trầu ai bứt dứt
Lòng đau!