Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Buổi chiều thôn xưa

Nước mắt rơi sương mờ lối cũ
Đâu bóng cây vương tóc rối màu mây?
Tiếng hát ai thôn xưa đầy gió nắng
Sao hồn tôi tê lạnh ngày trở về.

Nơi xóm nhỏ đèn vàng xanh nhấp nháy
Tiếng bập bùng chau mặt nước trời thu
Hoa bắp không lay, gió ép ngọn cờ
Hoa bắp còn non sao hoa bắp rũ
Mận chưa già sao rủn cuốn rời cành.

Mắt em không trong màu trời ngày cũ
Áo mẹ  rách sờn, ngực mẹ lạnh tanh
Nơi bàn thờ cây hương không cháy hết
Ngưng lưng chừng, hương khói lặng màu thinh

Vườn sau nhà con chim vừa đổi tiếng
Bởi gió chiều từ sông không còn nữa
Bởi ráng chiều nung lên màu đỏ thâm
Vàng mơ xưa? bờ tường loang vết đạn

Ôi! dây trầu ai bứt dứt
Lòng đau!



Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013


Chuyện của Gió
                    gửi  Lâm Phong

Em hỏi anh ngày về
nơi cuối sông em đợi
có con thuyền
chao sóng gọi Bắc Nam
có sáo giăng sông đêm trở lạnh
ai đem chăn em đắp buổi mây vần?

Em hỏi anh ngày về
gió rừng, gió rừng bảo
chiến tranh rồi chiến tranh
làm sao mà biết được
chốn  nào, chốn nào
em anh sống yên vui?

Sóng giang Nam mơ hòa sóng giang Bắc?
mơ một dòng
trong suốt
có dáng hình em
bao đêm anh
về bến đậu
bếp lửa hồng
đọi canh rau.

Ngày về
mẹ thôi ngồi tựa cửa
bé thơ bi  bô cười
trong vườn
trăng sáng
tinh khôi
một đóa
quỳnh .

                   *     *
                       *
Anh
về
nằm
bên bờ Đập Đá
thân cháy
đen
tay chân
trói
cặp kè
buổi trưa hè
đỏ lửa
ôi mắt mờ sương!
buốt lạnh lưng
dụi mắt
nhìn thật kỹ
có phải khói lửa ngày hè
làm mắt mờ trông?

Thôi đã mất rồi
thôi đã đi rồi
người đem chăn đắp sóng!


Chinh chiến ra đi
ai có hẹn ngày về
gió rừng, gió rừng hỡi
phiêu bồng nơi chốn nào
khi xác thân cong cháy?

buốt lòng
gió rừng
hỡi!
cháy lòng
gió rừng
ơi!
                     1972


Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013


Rừng

Rừng ở trong tôi hay tôi đi trong rừng?
không còn biết lối ra
gió reo vi vu 
phong lan đong đưa ngọn đâu rồi?
chỉ thấy một mảng sáng chói lóa thay màu xanh
mảng sáng làm lu mờ thị giác!

Rừng tôi mơ ngày nhỏ
nơi ẩn náu cùng mây thu...
rừng đầu nguồn anh gởi cho em theo dòng từng ngọn lá
em nhặt cuối sông
chiếc lá chuyển màu vàng nâu
chữ nhớ chữ thương còn in rõ.

Rừng ơi bây giờ còn mây trắng?
rừng còn lá  hay chỉ có trơ cành?
mảnh linh hồn xưa co cụm lại
lá xanh bị cháy có đau lòng?

Rừng đã mọc lại trong tôi
những gốc chông đầu nhọn hoắc
như muôn ngàn mũi kim
găm lòng tôi đau nhói
ôi rừng đầy gốc chông khô!

Hôm nay đi giữa những con đường 
không cây cối
chỉ có
cột điện ngã xiu,
dây giăng chằng chịt
tường nhà gach đỏ, đường bê tông
gốc hoa vàng ngày trước 
ai chặt mất gốc rồi.

Tôi mơ về khu rừng cổ tích
có lá vàng rơi xào xạc
có bước nai ngơ ngác
chỉ thấy từng đàn em nhỏ
lượm rác cùng đàn bò nhai túi ni lông 
một mái phên che giữa hai nấm mộ
chỗ ở của những người phụ nữ nông thôn lên thành phố
làm gái điếm già
đất mất rồi vì lâu đài, sân golf
Rừng trơ, đất nứt
Rừng, rừng ơi!

Bảo Thoa