Nhớ VuVơ
1
Vu Vơ
Gió đồng vắng
Mây đồng không
Vu Vơ trôi nổi
Phương nào Vu Vơ?
Vu Vơ sống giữa đồng trơ
Gió đồng thổi suốt bốn bờ vách xiêu
Khoai lang dây nướng với củi nè
Mời tôi cùng với nụ cười hồn nhiên.
2
Ngày nắng, đêm mưa
Chiều trở gió
Bạn và tôi lang thang khắp phố phường
Kinh thành màu xám rêu phong ấy
Rằn ri nâu đỏ áo giầy chiến binh
Vu Vơ cười gượng
Buồn bã hỏi:
Thành phố mình có đẹp không?
Vu Vơ bơi trên sông
Dòng nước trong
Hoa mưng đỏ
Nàng mơ Ophilia...quên mọi điều
Xa trường xa bạn
Xa dòng sông
Đêm tối tháng giêng bạn lên đường
Tôi đứng trong sân
Sau bụi lài
Hoa trắng
Hoa trắng
Cầm bàn tay, không thấy mặt
Biệt từ...
Ái ngại bạn nói nhanh câu nhắn gởi
Chào dòng sông xanh
Chào màu đỏ hoa mưng.
Níu bàn tay
Níu bàn tay tôi xa bạn
Sân trường Đồng Khánh
Cây mù u vẫn xòe năm ngón
Mà bạn cùng tôi đếm mãi hoài.
3
Bạn theo gió mây ngàn
Hay vui hội nơi nao?
Thành phố chừ loang lổ
Đạn bom còn réo quanh
Dấu chân bạn còn in
Vườn nhà tôi ngày nọ
Dòng sông vẫn ôm giấc mơ
Yên bình của bạn
Nàng Ophilia
Trôi dạt trên sông!
Quên nỗi nhục trần gian
Quên phận thân nô lệ.
4
Hết chiến tranh
Quê nhà mình có nắng
Nhưng mùi máu tươi
Bao năm rồi vẫn chưa vơi
Mùi máu tanh, màu máu đỏ
Còn ri rỉ thành dòng
Từ hang ổ ngày xưa
Đến lâu đài, biệt thự bây giờ
Hoa mưng đỏ không còn trôi
Trên dòng sông
Con đò Rồng diêm dúa
Giọng ca hoan lạc quá!
Màu hoa mưng hay màu máu đỏ
Của muôn ngàn dân oan
Của muôn ngàn dân oan
Nàng Ophilia điên dại
Chìm chết trong dòng nước đen
Vu Vơ ơi!
Vu Vơ ơi ! bạn vui khổ thế nào?