Thơm Thảo...
Đêm trăng Thôn Vỹ năm xưa ấy
Sáng tỏ vai anh lấm bụi đường
Cầm tay anh bảo xa Thôn Vỹ
Anh nhớ màu trăng trong mắt em.
Anh đi năm tháng trăng vẫn thế
Có lúc nhạt nhòa lúc xanh trong
Vườn đào lá rụng run chân bước
Bến vắng gió buồn đẩy hoa trôi
Đêm nghe tiếng súng xa vọng lại
Lòng cháy theo từng hỏa châu rơi.
Anh về rủ hết bụi đường xa
Cầm chặt tay em mắt lệ nhòa
Em ơi !
“Nay ngày tàn cuộc chiến
Giữ lại riêng anh
Viên đạn cuối cùng
Bắn vào trí anh
Nơi nẩy sinh mầm ung độc
Bắn vào tim anh
Nơi ẩn nấp của hận thù".
Đêm đêm nhàu gối muôn trăn trở