Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013


Thơm Thảo...

Đêm trăng Thôn Vỹ năm xưa ấy
Sáng tỏ vai anh lấm bụi đường
Cầm tay anh bảo xa Thôn Vỹ
Anh nhớ màu trăng trong mắt em.

Anh đi năm tháng trăng vẫn thế
Có lúc nhạt nhòa lúc xanh trong
Vườn đào lá rụng run chân bước
Bến vắng gió buồn đẩy hoa trôi
Đêm nghe tiếng súng xa vọng lại
Lòng cháy theo từng hỏa châu rơi.

Anh về rủ hết bụi đường xa
Cầm chặt tay em mắt lệ nhòa
Em ơi !
“Nay ngày tàn cuộc chiến
Giữ lại riêng anh
Viên đạn cuối cùng
Bắn vào trí anh
Nơi nẩy sinh mầm ung độc
Bắn vào tim anh
Nơi ẩn nấp của hận thù".

Đêm đêm nhàu gối muôn trăn trở
Sáng sáng vào ra vạn xé giằng.

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013



Vườn trăng

Lấp lánh mảnh trăng trên tàng lá
Ngàn hoa yên ắng ủ giấc nồng
Âm ấm hơi ai qua làn tóc
Đôi chân run rẩy bước vụng về.

 Góc vườn cỏ dại vươn hoa bưởi
 Quanh khóm lựu hồng dạ lan đưa
 Hải đường ngậm gió chờ ráng đỏ
 Tường vi e ấp đợi mai hồng.
                        
 Hương hoa quyện trong làng gió đêm
 Hơi thở ai làm tóc mây mềm  
 Nồng ấm lòng ai truyền tay lạnh
 Sương giá đêm nay chẳng thấy về.     

  Khe khẻ lá rơi trên vai áo
  Lại ngỡ tay ai chạm trăng vàng
  Gió thu không nỡ lay trăng sáng
  Trăng sáng lại mơ gió thu lay.

  Bước đi từng bước mơ từng bước
  Mơ thật, thật mơ với trăng lòng
  Tiếng dế đêm thâu mơ cùng bóng
  Trăng xuống bờ sông, vội lui về.