Phai dáng Xưa
Khi tôi về bên rào chè tàu xanh
Vương những sợi tơ hồng nho nhỏ
Mơ dáng ai bên thềm nhà vắng
Hàng lựu thưa che khuất nửa vầng trăng.
Tôi đứng lặng sau bình phong hoa lài trắng
Nhìn dáng hoa phai úa đã bao ngày
Mưa rơi rơi soi dấu xưa
yêu dấu
Soi trong tôi một nỗi nhớ bầm lòng.
Phai dáng xưa, phai dáng xưa ngày cũ
Phai đâu rồi ánh mắt ẩn màu trăng?
Nỗi nhọc nhằn làm hư hảo tiếng cười
Giọng nói chừ nghe ra như tiếng thán.
Tìm ở đâu giọng êm câu thưa dạ?
Tìm ở đâu mắt sâu lặng đợi chờ?
Trắng con đường trắng cả giấc mơ
Dòng sông trắng màu sương Lam mờ ảo.
Phai dáng xưa,
qua cầu gió chiều mơn tà áo
Phai dáng xưa,
guốc mộc trò chuyện với những con đường
Phai dáng xưa,
tóc thề sau vành nón
Phai dáng xưa,
mắt huyền ướt bờ mi.
Tôi đi tìm tôi hay tìm ai tôi ngơ ngẫn
Đường về thôn cũ ngỡ đã quên rồi
Không biết vì quên hay thôn xưa đã mất
Gốc mai vàng ngày trước còn trổ hoa?
Bảo Thoa