Giếng và cát
Xa lắm rồi, ôi!
mãi xa lắm rồi!
Thuở trăng soi
giếng khơi dòng nước trong
Múc trăng thanh
tắm mát đã bao lần
Nay sa mạc lạc đà
còng lưng bước…
Trong cồn cát
người đàn bà nhẫn nhục
Đào cát lên tìm
lại giếng nước xưa
Mong một vài hạt
liếm môi đỡ khát
Chỉ thấy mặn môi,
nước mắt mình.
Ở nơi này chỉ ở
nơi này thôi
Cát bỏng rát đôi
chân rồi vẫn bước
Sâu ngàn muôn vạn
thước cũng vẫn đào
Ở nơi này chỉ ở
nơi này thôi.
Đào cát bỏng mong
tìm nguồn nước mát
Một ngày nào thấy
cát bỏng ấm chân
Và bên tai nghe
được tiếng thì thầm
Hạt nước mát nằm
sâu trong nỗi nhức.
Tôi hỡi, bấy lâu
giếng đã cạn dần
Trăng cũng mờ
theo cát bụi trời mây
Chỉ còn đôi tay
gầy đào bới cát
Mong một ngày trọn vẹn mọi niềm vui.